Truyện Rể Nghèo Thành Tỷ Phú
[Bóng đá] 时间:2025-04-04 13:02:33 来源:NEWS 作者:Bóng đá 点击:64次
Ngay lập tức,ệnRểNghèoThànhTỷPhúchelsea vs tottenham cửa phòng mở ra, một người đàn ông tầm 40 tuổi xuất hiện.
Người đàn ông này mặt vuông chữ điền, để ria mép, mặc một bộ áo Tôn Trung Sơn màu xám, con ngươi sâu thẳm, cả người toát ra một vẻ u ám tựa như đã trải qua vô số sóng gió trong cuộc đời.
Đây chính là nhân vật hàng đầu của vùng ranh giới chợ Đông Hải, Trần Vô Cực!
Tay ông ta đeo một chuỗi vòng hạt, bàn tay thì không ngừng xoay vần hai viên sắt, tạo ra âm thanh ma sát kin kít.
“Cậu là...”
Trần Vô Cực nhìn người thiếu niên trước mặt mình, ngạc nhiên trố mắt ra.
Lộp cộp!
Hai viên sắt rơi xuống đất, lăn đi!
Chương 40: May mà có Vĩnh Phú
“Anh Cực?”
Tên đưa Lâm Hàn vào ngây cả ra, lần đầu tiên hắn thấy Trần Vô Cực có biểu cảm thất thố như vậy.
Phải biết rằng Trần Vô Cực là nhân vật hàng đầu ở thành phố Đông Hải, hai bên trong tối ngoài sáng đều phải nể mặt ông ta.
Tại sao lại có thái độ như vậy với một cậu thiếu niên?
“Vào phòng nói chuyện”.
Biểu cảm Lâm Hàn bình tĩnh, bước vào trong phòng.
Trần Vô Cực lập tức đóng cửa lại, đứng sau lưng Lâm Hàn cung kính gọi:
“Chào cậu Lâm ạ!”
“Lâu lắm không gặp rồi”, Lâm Hàn chắp hai tay sau lưng, nhìn ra ngoài cửa sổ, trong mắt dường như đang hồi ức.
“Đúng vậy”, Trần Vô Cực gật đầu, cảm thán:
“Mười năm không gặp rồi, lúc đó cậu Lâm vẫn còn là một cậu bé mười mấy tuổi, tôi còn là tên lưu manh bị người ta đuổi chém trên phố. Nếu không phải vừa may chạy được vào sân nhà họ Lâm, được cậu Lâm phát hiện, nếu không phải là nhà họ Lâm, thì tôi cũng chẳng có được địa vị như ngày hôm nay”.
“Mấy năm nay tôi vẫn luôn nằm mơ, đều mơ thấy anh Thiên, mơ thấy cậu Lâm. Lâu lắm không gặp được anh Thiên, chẳng có chút tin tức nào, tôi còn tưởng cả đời này... Nhưng tôi không ngờ rằng, lại có ngày tôi có thể gặp lại cậu Lâm”.
Trần Vô Cực mở lời trước, vành mắt ngấn lệ.
Không có Lâm Thiên Tiếu thì ông ta cũng chẳng có nổi địa vị như ngày nay.
Nếu không có Lâm Hàn đang chơi trong sân, phát hiện ra Trần Vô Cực, thì ông ta đã chết nơi đầu đường xó chợ.
Lâm Hàn cũng có chút nhớ, nói theo:
“Bây giờ cuộc sống thế nào, không bị người ta đuổi theo đòi chém nữa chứ?”
“Ha ha, cậu Lâm cứ đùa”.
Trần Vô Cực lắc đầu: “Bây giờ tôi đã học được cách tu tâm dưỡng tính rồi, rảnh thì nuôi chim, tụng kinh, chăm sóc chuyện làm ăn một chút là được. Chuyện bị người khác đuổi theo đòi chém đã chẳng còn nữa rồi. Chuyện chém giết trên giang hồ đã sớm là dĩ vãng”.
Lâm Hàn gật gù: “Đến tìm ông là có chuyện cần giúp”.
“Có ai chọc vào cậu Lâm à?”
Một luồng sát khí dâng lên trong người Trần Vô Cực, nhiệt độ của cả căn phòng cũng giảm xuống theo.
“Cậu Lâm cứ việc nói là chuyện gì, cái mạng này của tôi là do cậu cho, tôi bằng lòng lên núi đao xuống biển lửa vì cậu Lâm!”, Trần Vô Cực nói chắc nịch.
Lúc này, ông ta đã không còn là người đàn ông trung niên nho nhã đeo vòng hạt, vần viên sắt nữa rồi.
Mà ông ta đã biến thành một đại ca có thể hô mưa gọi gió ở vùng ranh giới thành phố Đông Hải.
“Chuyện nhỏ thôi mà”.
Lâm Hàn bình tĩnh nói: “Tôi có nột người bạn tên Chu Nhã Thiến, tối nay vừa bị bắt cóc, ông tìm giúp tôi xem là do ai làm”.
“Cậu Lâm yên tâm, người có thể làm ra chuyện bắt cóc này có lẽ là đồng đạo”, Trần Vô Cực mở miệng: “Cùng lắm là nửa tiếng, tôi lập tức tìm ra cho cậu, thằng Sơn đâu!”
Người đàn ông này mặt vuông chữ điền, để ria mép, mặc một bộ áo Tôn Trung Sơn màu xám, con ngươi sâu thẳm, cả người toát ra một vẻ u ám tựa như đã trải qua vô số sóng gió trong cuộc đời.
Đây chính là nhân vật hàng đầu của vùng ranh giới chợ Đông Hải, Trần Vô Cực!
Tay ông ta đeo một chuỗi vòng hạt, bàn tay thì không ngừng xoay vần hai viên sắt, tạo ra âm thanh ma sát kin kít.
“Cậu là...”
Trần Vô Cực nhìn người thiếu niên trước mặt mình, ngạc nhiên trố mắt ra.
Lộp cộp!
Hai viên sắt rơi xuống đất, lăn đi!
Chương 40: May mà có Vĩnh Phú
“Anh Cực?”
Tên đưa Lâm Hàn vào ngây cả ra, lần đầu tiên hắn thấy Trần Vô Cực có biểu cảm thất thố như vậy.
Phải biết rằng Trần Vô Cực là nhân vật hàng đầu ở thành phố Đông Hải, hai bên trong tối ngoài sáng đều phải nể mặt ông ta.
Tại sao lại có thái độ như vậy với một cậu thiếu niên?
“Vào phòng nói chuyện”.
Biểu cảm Lâm Hàn bình tĩnh, bước vào trong phòng.
Trần Vô Cực lập tức đóng cửa lại, đứng sau lưng Lâm Hàn cung kính gọi:
“Chào cậu Lâm ạ!”
“Lâu lắm không gặp rồi”, Lâm Hàn chắp hai tay sau lưng, nhìn ra ngoài cửa sổ, trong mắt dường như đang hồi ức.
“Đúng vậy”, Trần Vô Cực gật đầu, cảm thán:
“Mười năm không gặp rồi, lúc đó cậu Lâm vẫn còn là một cậu bé mười mấy tuổi, tôi còn là tên lưu manh bị người ta đuổi chém trên phố. Nếu không phải vừa may chạy được vào sân nhà họ Lâm, được cậu Lâm phát hiện, nếu không phải là nhà họ Lâm, thì tôi cũng chẳng có được địa vị như ngày hôm nay”.
“Mấy năm nay tôi vẫn luôn nằm mơ, đều mơ thấy anh Thiên, mơ thấy cậu Lâm. Lâu lắm không gặp được anh Thiên, chẳng có chút tin tức nào, tôi còn tưởng cả đời này... Nhưng tôi không ngờ rằng, lại có ngày tôi có thể gặp lại cậu Lâm”.
Trần Vô Cực mở lời trước, vành mắt ngấn lệ.
Không có Lâm Thiên Tiếu thì ông ta cũng chẳng có nổi địa vị như ngày nay.
Nếu không có Lâm Hàn đang chơi trong sân, phát hiện ra Trần Vô Cực, thì ông ta đã chết nơi đầu đường xó chợ.
Lâm Hàn cũng có chút nhớ, nói theo:
“Bây giờ cuộc sống thế nào, không bị người ta đuổi theo đòi chém nữa chứ?”
“Ha ha, cậu Lâm cứ đùa”.
Trần Vô Cực lắc đầu: “Bây giờ tôi đã học được cách tu tâm dưỡng tính rồi, rảnh thì nuôi chim, tụng kinh, chăm sóc chuyện làm ăn một chút là được. Chuyện bị người khác đuổi theo đòi chém đã chẳng còn nữa rồi. Chuyện chém giết trên giang hồ đã sớm là dĩ vãng”.
Lâm Hàn gật gù: “Đến tìm ông là có chuyện cần giúp”.
“Có ai chọc vào cậu Lâm à?”
Một luồng sát khí dâng lên trong người Trần Vô Cực, nhiệt độ của cả căn phòng cũng giảm xuống theo.
“Cậu Lâm cứ việc nói là chuyện gì, cái mạng này của tôi là do cậu cho, tôi bằng lòng lên núi đao xuống biển lửa vì cậu Lâm!”, Trần Vô Cực nói chắc nịch.
Lúc này, ông ta đã không còn là người đàn ông trung niên nho nhã đeo vòng hạt, vần viên sắt nữa rồi.
Mà ông ta đã biến thành một đại ca có thể hô mưa gọi gió ở vùng ranh giới thành phố Đông Hải.
“Chuyện nhỏ thôi mà”.
Lâm Hàn bình tĩnh nói: “Tôi có nột người bạn tên Chu Nhã Thiến, tối nay vừa bị bắt cóc, ông tìm giúp tôi xem là do ai làm”.
“Cậu Lâm yên tâm, người có thể làm ra chuyện bắt cóc này có lẽ là đồng đạo”, Trần Vô Cực mở miệng: “Cùng lắm là nửa tiếng, tôi lập tức tìm ra cho cậu, thằng Sơn đâu!”
(责任编辑:Công nghệ)
Nhận định, soi kèo U21 Bristol City vs U21 Hull City, 20h00 ngày 1/4: Điểm tựa sân nhàNhận định, soi kèo Lecce vs Roma, 2h45 ngày 30/3: Đường xa đôi ngả
相关内容
- Nhận định, soi kèo Cerezo Osaka vs Fagiano Okayama, 17h00 ngày 2/4: Không hề dễ nhằn
- PES 2017 chính thức ra mắt bản di động, cho đăng ký tải về miễn phí từ ngay hôm nay
- Game thủ chuyên nghiệp Đột Kích hái “quả ngọt” sau 7 năm theo đuổi đam mê
- 1.000 người nối đuôi nhau trước Apple Store mới mở ở Nhật Bản
- Nhận định, soi kèo Midtjylland vs Brondby, 23h00 ngày 30/3: Tiếng vọng từ quá khứ
- Grab ra mắt dịch vụ đi chung xe GrabShare tại Việt Nam
- Cách xóa số điện thoại khỏi iMessage khi chuyển từ iPhone sang Android
- Đối đầu S8, iPhone 7 giảm giá mạnh tại Việt Nam
- Sòi kèo góc Freiburg vs Union Berlin, 20h30 ngày 30/3
- KIPO: Hồ sơ xin cấp sáng chế blockchain toàn cầu tăng mạnh năm 2017
- Tiết kiệm nguồn lực xã hội bằng điện toán đám mây
- Tập đoàn Monex thông báo sẽ mua Coincheck với giá 33 triệu USD
- Nhận định, soi kèo Nottingham vs MU, 2h00 ngày 2/4: Quỷ đỏ lên tiếng
- [LMHT] Cập nhật tin tức ngày 04/5: Người chới sắp được Chặn Ping. tính năng Bộ Trang Bị quay trở lại
精彩推荐
- Nhận định, soi kèo Borussia Dortmund vs Mainz 05, 22h30 ngày 30/3: Phong độ trái ngược
- Xem màn hack xe hơi y hệt như trong phim Fast and Furious
- Những tin đồn mới nhất bạn cần biết về iPhone 8
- Phim về cầu thủ Ronaldo phát sóng từ ngày 11/4 trên kênh Box Movie1
- Nhận định, soi kèo Wolves vs West Ham, 1h45 ngày 2/4: Sức nặng của Búa tạ
- Hé lộ hợp đồng bảo mật dữ liệu mà Facebook đã kí 7 năm trước
热门点击