Nhận định, soi kèo Shanghai Port vs Meizhou Hakka, 19h00 ngày 2/4: Bữa tiệc bàn thắng
(责任编辑:Kinh doanh)
下一篇:Nhận định, soi kèo Correcaminos vs Atlante, 08h00 ngày 4/4: Chủ nhà có điểm
Bạn có thường xuyên không tìm được trang web đang đọc dở vì mở quá nhiều tab trong Chrome? Hay bạn đã từng mở lặp lại một tab chỉ vì cùng lúc theo dõi quá nhiều trang web?
Dưới đây là những thủ thuật giúp bạn khắc phục những vấn đề trên và dùng trình duyệt Chrome một cách hiệu quả hơn.
1. “Pin” những tab quan trọng nhất
Bạn có thể làm điều này bằng cách nhấn chuột phải vào tab bất kỳ và chọn “Pin Tab”. Động tác này sẽ chuyển những tab được chọn sang phía bên trái trình duyệt. Các tab cũng được co lại nhỏ hơn một chút để chiếm ít không gian trong cửa sổ trình duyệt. Ý tưởng này là để lưu tất cả các tab quan trọng ở một khu vực cho bạn dễ tìm.
2. Kéo các tab vào một cửa sổ mới
Bạn đang tạm ngừng theo dõi một tab nào đó nhưng vẫn cần dùng nó về sau? Hãy chuyển những tab bạn tạm thời không sử dụng sang một cửa sổ riêng. Bạn có thể làm điều này bằng cách nhấn giữ tab đó và kéo ra thành cửa sổ mới và thu nhỏ tab đó lại cho gọn.
3. Đóng nhiều tab một lúc để tiết kiệm không gian
Nếu đã “pin” tất cả những tab quan trọng sang phía bên trái trình duyệt, bạn có thể đóng tất cả những trang web không cần thiết khác bằng một cú nhấp chuột. Bạn chỉ cần nhấn chuột phải vào một tab bất kỳ và chọn “Close all tabs to the right” hoặc “Close other tabs” để tắt nhiều tab một lúc.
4. Dùng phím tắt bàn phím để tiết kiệm thời gian
Google đã tích hợp nhiều phím tắt bàn phím để giúp người dùng dễ dàng di chuyển giữa các tab trong trình duyệt. Ví dụ, tổ hợp phím Ctrl+T để mở ra một tab mới, trong khi Ctrl+W đóng tab hiện tại. Bạn cũng có thể chuyển sang tab được mở gần đây nhất trong một cửa sổ bằng cách nhấn Ctrl+9.
Một số phím tắt trong trình duyệt Chrome:
" alt="5 tuyệt chiêu để lướt web hiệu quả hơn trên trình duyệt Chrome" />
Mấy tên côn đồ nhìn vết thương trên tay của Tử Du mà trong đầu trần ngập hắc tuyến. Bọn họ còn chưa chạm đến được một lọn tóc của ta lấy đâu ra cái khả năng làm cô ta bị thương được cơ chứ. Có một tên không phúc liền lớn tiếng mắng Tử Du:
" Cái con điếm kia mày vu oan cho bọn tao. Bọn tao đến chạm còn chưa thể chạm vào người mày lấy đâu ra khả năng làm mày bị thương? "
Tử Du ngoáy ngoáy tai sau đó liền tỏ vẻ con gái nhà lành. Còn tặng thêm combo nước mắt cá sâu vừa khóc vừa nói với mấy người cảnh sát trước mặt:
" Tôi mới chỉ đến đây du lịch. Không quen biết gì mấy người này tự dưng bọn họ lao vào đánh tôi, hành động của tôi chỉ mang tính chất tự vệ "
" alt="Truyện Xuyên Không Công Lược Nam Chính Là Cảnh Sát" />Nó trùng khớp với bản vẽ thiết kế thiết bị từ một nhà cung ứng dựa trên thiết kế chính thức của Apple. Chúng sở hữu các đường nét cong, thân máy siêu mỏng, nút nguồn được di chuyển và nút âm lượng cũng được làm lớn hơn cho phù hợp với màn hình 4.7 inch.
" alt="iPhone 6 chống nước, thiết kế giống iPod?" />
"Á á, yêu quái?!" Nguyên Diệu hốt hoảng, vội chui vào trong đống cỏ xanh, nức nở lên tiếng: "Yêu quái đại nhân, xin đừng ăn tiểu nhân! Tiểu nhân gầy lắm, ăn không ngon..."
Ông lão đánh xe không vui: "Giữa ban ngày ban mặt, làm gì có yêu quái?! Lão hủ đến Trường An để bán cỏ, hậu sinh ngươi nửa đường đi nhờ xe của lão, còn chưa nói cảm ơn một tiếng, vừa lên xe thì ngủ vùi, lúc dậy lại ồn ào nói có yêu quái này nọ! Đến cổng thành rồi, xuống đi!"
Nghe thế, Nguyên Diệu từ trong cỏ đứng dậy, xe ngựa vừa dừng ở trên đường phố nhộn nhịp, cách đó không xa hơn hai trăm mét, Cổng Khải Hạ hùng vĩ hiện lên trước mắt. Đây là cửa nam phía bên phải thành Trường An, ngày xưa là trấn của vua Vũ Hậu Quang ở thời Thịnh Đường. Phía Đông là Lạc Dương, phía Tây là Trường An, cả hai đều là những tòa thành hùng cường, thịnh thế, hào nhoáng nhất nước. Nhất là Trường An, nó từng được ví như đô thị lớn nhất phương Đông thời ấy, tương đương với La Mã của Đại Tần ở phương Tây, như hai viên ngọc châu lấp lánh của hai thế giới.
Các quý tộc của Đại Tần, Ba Tư, Lâu Lan, Thiên Trúc, Oa Quốc, Cao Lệ, những thương nhân, tăng lữ từ mọi miền đất nước đã gian khổ vạn dặm, hội tụ về Trường An, có người chiêm ngưỡng vẻ đẹp kiệt xuất của Đại Đường, có người giao dịch những đồ báu quý hiếm, có người truyền bá tín ngưỡng và tôn giáo.
Nơi con người hội tụ, không thiếu những câu chuyện buồn vui, những mối tình đầy lãng mạn, những khao khát, dục vọng dâng trào, lòng sân si và tình yêu ma quái, những khao khát và lòng thèm khát quỷ mị. Trường An, là nơi nhiều ma quỷ, bách yêu tụ hội.
Nguyên Diệu nhảy xuống từ xe ngựa, vẫn không dám nhìn ông lão, thầm thở dài: "Đa tạ lão bá."
Ông lão nhếch môi, mỉm cười: "Thấy trên người ngươi toàn mùi chua, hẳn là sĩ tử đến kinh thành dự thi nhỉ?"
Nguyên Diệu cúi đầu: "Tiểu sinh đúng là tới Trường An để dự thi."
Ông lão hoài nghi: "Ngươi không mang đồ đạc, không có người hầu, lại vì nghèo khó nên phải đi nhờ xe lão hủ, có lẽ cũng chẳng có chi phí gì, khoa cử bắt đầu vào tháng giêng, chỉ còn ba tháng nữa, cả năm nay chẳng lẽ ngươi phải ngủ ngoài đường ư?"
Nguyên Diệu thì thầm: "Nhà nghèo, không có người hầu, khi ở Lạc Dương đã bị lừa hết. Nhưng tiểu sinh có họ hàng xa tại Trường An, lần này đến đây vừa để dự thi, vừa ở nhờ nhà người thân."
Ông lão nói: "Thế à, vậy hậu sinh nhớ bảo trọng. Thứ cho lão hủ nói thẳng, trán trên của ngươi hơi hẹp, vận mệnh mờ mịt, dễ dàng bị yêu quái lợi dụng! Nếu muốn hóa giải, trong vài ngày tới, cần phải cách xa nước!"
Nguyên Diệu nhìn ông lão, ngay lập tức cúi đầu nói: "Đa tạ lão bá chỉ bảo."
Ông lão khẽ vẫy tay: "Đi đi, hậu sinh."
Nguyên Diệu bày tỏ lòng biết ơn rồi quay người về phía cổng Khải Hạ. Dọc đường, quán trà đơn sơ, khách thương quán rôm rả cười đùa.
Ông lão lúc nãy nói vào bán cỏ, nhưng lại chẳng vào Trường An, quay đầu ngay tại chỗ, chở một xe cỏ xanh dọc theo con đường cũ trở về.
Nghe tiếng bánh xe từ phía sau xa dần, Nguyên Diệu mới quay đầu lại, nhìn thấy bóng lưng ông lão đánh xe. Ông lão mặc bộ áo ngắn màu xám, tóc bạc búi cao, thay vì hai tai thông thường, thì mọc đôi tai thỏ dài.
Ông lão bỗng nhiên quay đầu lại, nhìn Nguyên Diệu từ xa, nở nụ cười, môi hé ra để lộ hàng răng, là một gương mặt thỏ.
Nguyên Diệu sợ đến nỗi vội vàng xoay người, tiếp tục đi về phía cửa thành.
Xe ngựa chậm rãi đi trên dịch đạo*, khách nghỉ chân trong quán trà, người bước trên đường mặc kệ, chẳng nhận ra người cầm đống xe là một lão nhân với đầu thỏ.
* Dịch đạo, còn gọi là cổ dịch đạo, là những con đường lớn nơi đặt các trạm dịch trong thời cổ đại Trung Quốc. Đây là các tuyến đường giao thông chính trên đất liền thời cổ đại, đồng thời cũng là một trong những cơ sở quân sự quan trọng. Chúng chủ yếu được sử dụng để vận chuyển lương thảo, vật tư quân dụng và truyền đạt mệnh lệnh, tin tức quân sự.
Ông lão nói không sai, Nguyên Diệu thực sự vận mệnh bát tự gặp sát, số mệnh gắn liền với yêu duyên quỷ phận. Từ bé, hắn đã có thể nhìn thấy những thứ mà người khác không nhìn thấy: nữ tử khóc lóc che mặt dưới cây, khách trong quán trà mặt thú đuôi lông, yêu quái ở đầu ngõ...
Nguyên Diệu nhút nhát, nhưng lại luôn gặp phải yêu ma. Sáng nay hắn đi trên đường núi, chẳng may gặp thỏ yêu mang cỏ vào Trường An buôn bán. Lúc đó mặt trời vừa lặn, hắn quyết tâm đi nhờ xe thỏ. Dọc đường đi, hắn cảnh giác đề phòng, không dám nhìn thỏ, không dám nói nhiều, cuối cùng đã đến được Trường An.
Gần hoàng hôn, ngày đêm mơ hồ phân chia biên giới, một thế giới khác từ từ trở nên rõ ràng.
Nguyên Diệu bước vào cổng Khải Hạ, trong lòng suy nghĩ vì sao thỏ yêu vất vả chở cỏ đến rồi mà lại không vào thành. Bỗng nghe thấy tiếng ai mới đó ngủ dậy, thì thầm: "Úc Lũy, hai trăm năm qua, con thỏ xám hàng ngày mang cỏ đến, khi hoàng hôn lại vòng qua cửa thành, quay trở về trên con đường cũ. Hắn không chán chứ ta nhìn thôi cũng thấy mệt."
Một giọng nói khác vang lên: "Thần Đồ, ta cũng thấy thế? Nhưng mà, ai lại không biết trời cao đất rộng, muốn trộm bảo vật Phiêu Miểu Các thế? Nữ nhân kia thật đáng sợ, mãi mãi không được bước vào Trường An là phạt nhẹ rồi đó. Con thỏ này không dám vào thành, nhưng lại không từ bỏ, đành phải ngày ngày ra vào trước cửa thành... Hai, yêu và con người thực ra đều có sự si chấp như nhau cả!"
Thần Đồ (*) lên tiếng: "Nữ nhân kia? Phiêu Miểu Các, Bạch..."
Úc Lũy (*) nhắc nhở: "Im lặng, tên nàng ta là cấm kỵ."
* Chú thích: (1) Thần Đồ Úc Lũy: Trong Sơn Hải Kinh, hai vị thần có thể trừ ác, đời sau gọi là môn thần, vóc dáng xấu xí và hung ác.
Nguyên Diệu nhìn lên, phát hiện hai bức tượng quỷ hung ác nằm úp sấp trên hai cánh cửa thành, một bên trái một bên phải. Quỷ Thần Đồ kia có đôi mắt đỏ như chuông đồng, lưỡi dài như rắn độc.
Má ơi! Nguyên Diệu kinh hãi đến mức tái mặt, ngã xuống đất.
Bên ngoài cửa thành, binh lính phòng vệ không biết đã xảy ra chuyện gì, bèn chạy đến hỏi: "Vị thư sinh này ngồi dưới đất làm chi thế?!"
Nguyên Diệu chỉ vào cửa thành, run rẩy nói: "Trên cửa thành có, có lệ quỷ!"
Hai tên lính ngẩng đầu, tường đá thành vàng ố, cửa thành sơn son dày, đinh đồng màu sắc âm u, có thấy lệ quỷ gì đâu?! Họ lập tức quát mắng Nguyên Diệu: "Nơi Kinh đô trọng địa, thư sinh đừng có ăn nói bừa bãi! Cẩn trọng lời nói, đừng có nhiễu loạn lòng dân!"
Nguyên Diệu ngẩng đầu lại, Thần Đồ Úc Lũy vẫn ghé vào cửa thành, thè lưỡi rắn ra, cười tà mị.
Nguyên Diệu hoảng sợ, đứng dậy chạy lẹ vào thành, không dám quay đầu lại.
"Tên điên!" Hai binh lính mắng một tiếng, quay về nơi phòng thủ.
Thần Đồ ghé vào cửa thành bất mãn nói: "Thư sinh này thật thiếu lễ nghĩa, dám coi chúng ta là lệ quỷ. Chúng ta là thần trấn thủ quỷ môn, mặc dù vị trí hơi thấp, tướng mạo hơi xấu."
Úc Lũy mấp máy cánh mũi, cười nói: "Thư sinh này rất thú vị, trong linh hồn hắn, có mùi nước."
Nguyên Diệu từ cổng Khải Hạ tiến vào Trường An, đi qua Phường An Đức, Phường An Nghĩa, đến đường cái cổng Chu Tước rộng lớn. Đường được lát đá xanh phẳng, cực kỳ rộng, có thể đi song song tám người. Hai bên đường nhà cửa san sát nối tiếp nhau, người dân sống trong phồn hoa cường thịnh.
Lúc Nguyên Diệu đi tới cổng Chu Tước thì trời đã tối, xe người qua lại cũng dần dần ít đi. Sắp đến giờ giới nghiêm. Luật lệ Đại Đường sau giới nghiêm, dân chúng không thể đi trên đường. Người vi phạm giới nghiêm sẽ bị trừng phạt theo pháp luật, nhẹ có thể bị đánh ba mươi roi, nặng thì bay đầu.
Nguyên Diệu suy nghĩ, hôm nay chỉ có thể tìm một nơi để nghỉ chân, ngày mai sẽ đi tìm người thân. Hắn ngẩng đầu nhìn xung quanh, thấy ở phường Bảo Ninh có một quán trọ tên là "Cát Tường", trước cửa treo đèn lồng đỏ tỏa ra ánh sáng màu cam, rất ấm áp.
Nguyên Diệu sờ vào ngọc bội song ngư đeo bên hông, rồi bước vào nhà trọ Cát Tường. Sau khi bị lừa hết hành lý và tiền bạc, hắn chỉ còn lại miếng ngọc bội song ngư này để cầm cố lấy vài quan tiền.
Nguyên Diệu bước vào nhà trọ và thuê một phòng. Có người đưa cơm tối vào phòng, Nguyên Diệu bèn kéo lại hỏi: "Xin hỏi, ngươi có biết phủ đệ của Vi đại nhân - Lễ bộ Thượng thư đương triều ở đâu không?"
Tiểu nhị quán trọ liếc nhìn Nguyên Diệu một cái, thấy hắn có dáng người cao ráo, mặc một chiếc áo dài Nho sinh đã hơi cũ, khí chất ôn hòa, nhã nhặn. Khuôn mặt rất bình thường, nhưng lại có đôi mắt đen sáng ngời, trong trẻo không vương chút bụi trần, tựa như bầu trời xanh.
Tiểu nhị đặt đồ ăn lên bàn, hỏi: "Khách quan là hỏi húy Đức Huyền Vi đại nhân chăng?"
" alt="Truyện Phiêu Miểu 1" />
Trong đêm thanh tĩnh tại khu nghĩa địa hoang vu, người ta nhìn thấy một lũ côn đồ đang ráo riết tìm một cô gái. Trên tay chúng là những điếu đuốc cháy đỏ rực đang săn lùng con mồi nhỏ
Không sai. Chúng hẳn là đã truy lùng cô 3 ngày 3 đêm và hiện tại đã lạc trôi tới khu nghĩa địa này. Cô An Tiểu Lạc không sợ trời không sợ đất cuối cùng cũng biết sợ cái chết thảm thiết đang cận kề
Ba ngày chưa một giọt nước nói chi đến cơm. Cô nằm tựa vào một bia mộ thở dốc, sức lực đang dần cạn kiệt nếu như không bị bọn côn đồ bắt và giết thì cô cũng bị chết vì đói mất.
Cô đường đường là một cô gái xinh đẹp nết na thùy mị chớp một cái biến thành con nợ bị cả thế giới truy lùng. Nực cười...
Từ nhỏ mồ côi vào cô nhi viện đã đành, đến khi được cha nuôi đem về đến hiện tại đã rất lâu. Tưởng chừng như người cha nuôi này có thể chiếm lĩnh được vị trí ba mẹ ruột trong lòng cô thì...
Sản nghiệp nhỏ của ông bị phá sản, nợ nần chồng chất. Ông đã bán nhà bán đất thậm trí bán luôn cả cô.
Vào một buổi chiều cô nhận được tin cha nuôi cô bị tai nạn và đã tử vong. Tưởng rằng chỉ có một nỗi bất hạnh này không ngờ..
Một tháng sau, khi biết tin ông ấy chết vì tai nạn giao thông. Chủ nợ khắp cả nước ráo riết tìm cô. Chúng nó tuyên bố không có được tiền thì phải có được người..
Bất hạnh chính là bất hạnh
Cô quay đầu nhìn lên tấm bia mộ. Khoan đã, một đứa bé có dung nhan y hệt như cô hồi nhỏ. Nói về độ tuổi là khoảng 2 tuổi. Nói giống vì lúc trước cô có xem qua loạt ảnh mà cha nuôi cô chụp lại. Ngoại trừ quần Áo thì khuôn mặt không khác bao nhiêu. Mặc dù ánh sáng ít ỏi nhưng cô vẫn có thể khẳng định là....
"Cạnh "
"Đại ca bên kia có tiếng động. Mau qua kia xem"
An Tiểu Lạc vì quá chăm chú mà vô tình động phải bình hoa, làm nó đổ xuống và chưa có vỡ. Lần này thì xong đời rồi..
Cô vận dụng hết năng lực còn lại đứng lên và lết đi
" alt="Truyện Thư Kí Nhỏ Làm Vợ Tôi Đi" />
- ·Nhận định, soi kèo Shandong Taishan vs Chengdu Rongcheng, 18h35 ngày 2/4: Đối thủ yêu thích
- ·BlackBerry Z10 4,5 triệu “cháy hàng” là do nhập về nhiều đợt
- ·Để cập nhật Windows 8.1 Update suôn sẻ
- ·[LMHT] Phiên bản cập nhật mới nhất khiến cho máy có khả năng chơi 'Như Người'
- ·Nhận định, soi kèo Nizhny Novgorod vs Orenburg, 23h00 ngày 4/4: Cửa trên thắng thế
- ·Truyện Xuyên Không Chi Đặc Công Thiên Kim
- ·Hotgirl Kún Chảnh đáng yêu chơi Thiên Địa Quyết
- ·Truyện Trêu Chọc Thiếu Niên Cố Chấp
- ·Nhận định, soi kèo Brighton vs Aston Villa, 01h45 ngày 3/4: Bệ phóng sân nhà
- ·Những skin tuyệt đẹp do người chơi tạo trong Liên Minh Huyền Thoại
Cơm nước xong, Mộ Dung Tình thu dọn mâm bát. Trong nhà này không cần phải có người giúp việc, chỉ cần có ba người như vậy để mỗi người đều có thể cảm thấy sự ấm áp của gia đình, sự quan trọng của người thân. Dọn xong mâm bát, quay trở lại phòng thì thấy Hàn Kiếm Phong nói với giọng nghiêm nghị:
- Ta định ngày mai sẽ nói chuyện với cha, nhà chúng ta ba người sẽ chuyển sang thôn bên cạnh ở, ở bên đó ta đã sắp xếp ổn định cả rồi. Mộ Dung Tình nghe hàn Kiếm Phong nói, bà nhìn thẳng vào chồng, trong ánh mắt có gì đó khác thường:
- Kiếm Phong, chàng quyết định rồi à? - Mộ Dung Tình nói
Hàn Kiếm Phong không hề trốn tránh ánh mắt của vợ, ông kiên định gật đầu. Gương mặt của Hàn Phong Tuyết lúc này không tỏ ra có một chút lo lắng sợ hãi nào, chỉ là nhìn cha mình với ánh mắt khó hiểu, cậu không biết tại sao mà cha mình lại ra quyết định như vậy. Thấy sự thắc mắc trong ánh mắt con trai, Kiếm Phong hỏi con trai của mình:
- Con có muốn trở thành một giáo kỹ không?
" alt="Truyện Nghịch Thiên Kỹ" />
" alt="Chuyện chưa kể về Bliss, hình nền 'lịch sử' của Windows XP" />" alt="Miss Ảnh 2014: Những mỹ nữ bị loại tuần đầu tiên vì… quá đẹp" />
Ngày 25/04, ông Hoàng Nhật Minh, đại diện VTC Game, chính thức tuyên bố về việc xuất khẩu game mobile Tem Phép Thuật sang thị trường Indonesia. Ông cho biết: Indonesia là một thị trường hấp dẫn nhất trong khu vực Đông Nam Á bởi sự gia tăng rất nhanh về các thiết bị di động và internet và cơ sở hạ tầng hoàn chỉnh, dân số đông, chính sách thu hút đầu tư của chính phủ,…Vì những yếu tố đó, chúng tôi đã lựa chọn Indonesia là nước đầu tiên trong lộ trình xuất khẩu game Tem Phép Thuật ra nước ngoài;
" alt="Game mobile Việt Tem Phép Thuật sẽ phát hành sang Indonesia" />
- ·Nhận định, soi kèo Urawa Reds vs Shimizu S
- ·Orc Must Die!
- ·Truyện Bàn Luận Làm Sao Cùng Đối Tượng 419 Chia Tay Hòa Bình
- ·Samsung công bố bộ ba máy tính bảng Galaxy Tab 4 mới
- ·Nhận định, soi kèo Sporting Cristal vs Palmeiras, 5h00 ngày 4/4: Đẳng cấp khác biệt
- ·Dota Card – Hàng tàu chất lượng cao
- ·Sony ra mắt máy ảnh Full
- ·Truyện Vạn Người Chỉ Yêu Em
- ·Nhận định, soi kèo Central Cordoba vs LDU Quito, 5h00 ngày 4/4: Chủ nhà sa sút
- ·Toshiba ra thẻ microSD có tốc độ đọc/ghi nhanh nhất