Truyện Phồn Hoa Tự Cẩm
时间:2025-01-16 07:48:41 来源:NEWS
Đôi lời lảm nhảm của Editor:
Truyện này có sử dụng một số bài Ca,ệnPhồnHoaTựCẩam lich hom nay Từ là hai trong bốn loại thơ-từ-ca-phú của văn học Trung Quốc. Vì tài văn chương có hạn nên tại hạ không thể diễn giải hết cái hay của nó mong các bạn thông cảm.
Các lời thoại liên quan đến kiếp trước tại hạ sẽ để trong [--].
Nhiệt liệt hoan nghênh mọi ý kiến đóng góp.
- -------------------------------------------------------------------------------
Hoa Tử Đằng nở rồi tàn, thoáng cái mười năm đã qua.
Giang Nam, khói xanh mờ ảo bay về phía chân trời, tối nay bầu không khí trong Duyên Lăng quận vương phủ vô cùng nặng nề. Toàn bộ người trong vương phủ đều mặc đồ trắng theo Duyên Lăng quận vương nâng chén quỳ rạp xuống đất.
Đại Tống Duyên Lăng thế tử Mộ Dương chi linh vị. (Bài vị của Đại Tống Duyên Lăng thế tử Mộ Dương). Mười chữ đỏ tươi đập vào mắt Duyên Lăng quận vương mang theo đau đớn.
“Từ xưa đến nay phụ bất bái tử, nhưng Dương nhi hôm nay cha lạy con một lạy! Con ra đi anh dũng, cha kính con một ly”. Duyên Lăng quận vương dứt lời, cầm rượu trong tay đổ xuống đất.
“Đại ca, ta cũng kính huynh!”. Đột nhiên một thanh âm trong trẻo vang lên từ phía sau.
Ánh kiếm sắc lạnh.
Tóc buộc khăn trắng, đôi mi anh khí, đôi mắt trong suốt mà thấm đẫm bi ai. Thiếu niên mặc áo gấm màu tuyết, tay trái ôm vò rượu, quỳ một chân xuống thềm đá trước bài vị. Đem rượu trải khắp mặt đất, hương thơm nồng đậm. Đây là Nữ nhi hồng thượng đẳng mười tám năm.
“Đại ca, Mộ Thanh mang Nữ nhi hồng mà huynh thích uống nhất tới rồi!”. Mộ Thanh gượng cười, xoay kiếm: “Trước lúc đi, Mộ Thanh đáp ứng múa cho huynh xem hết bộ kiếm pháp này, đại ca, xem cho kỹ! Nhị ca, giúp ta đọc <Mãn giang hồng> đi”.
Duyên Lăng quận vương chau mày nhìn ấu nữ Mộ Thanh nữ giả nam trang tim có phần loạn nhịp. Dung mạo anh tuấn kiêu ngạo không hổ là con nhà Duyên Lăng.
"Diêu vọng trung nguyên, hoang yên ngoại, hứa đa thành quách. Tưởng đương niên, hoa già liễu hộ, phượng lâu long các. Vạn tuế sơn tiền châu thúy nhiễu, bồng hồ điện lý sanh ca tác. Đáo nhi kim, thiết kỵ mãn thành kỳ, phong trần ác".
(Trung nguyên phương xa, mây mù dầy đặc, thành quách vô số. Nhớ lại năm xưa, hoa che liễu chắn, phượng lâu long các. Núi non vạn tuổi ôm châu ngọc, cung điện trong vòng cất tiếng ca. Mà nay, vó ngựa xâm thành, chiến tranh loạn lạc).
Ánh kiếm của Mộ Thanh khiến mọi người run sợ, từng đường từng đường đánh ra hào hiệp mà ngạo ý.
"Binh an tại? Cao phong ngạc. Dân an tại? Điền câu hác. Thán giang sơn như cố, thiên thôn liêu lạc. Hà nhật thỉnh anh đề duệ lữ, nhất tiên trực độ thanh hà lạc? Khước quy lai, tái tục hán dương du, kỵ hoàng hạc."
( Binh còn đâu? Gươm đao chất đống. Dân còn đâu? Xác thịt phơi đầy. Tiếc cho giang sơn đã mất, dân chúng lưu lạc tha hương. Ngày nào vượt sông xin giết giặc? Đợi ngày về tiếp tục Hán Dương du).
Thơ đọc xong, kiếm cũng dừng, đập bể vò rượu Mộ Thanh quỳ “phịch” xuống: “Đại ca, di nguyện cuối cùng của huynh Mộ Thanh đã làm xong rồi”. Nước mắt rốt cuộc không cầm được mà rơi xuống. Duyên Lăng quận vương thở dài, vỗ nhẹ vai Mộ Thanh: “ Thanh nhi, cha tin rằng Dương nhi ở trên trời có linh, đã trông thấy con vì nó mà múa kiếm đọc thơ”.
“Cha, con muốn đi Trung Đô”. Mộ Thanh quay lại kiên định nói.
“Không được. Dương nhi từ nhỏ trí kế vô song, trà trộn vào cũng chỉ được một năm đã bị Hoàn Nhan Lượng phát hiện đánh mất tính mạng, con mà đi chắc chắn chỉ có con đường chết”. Duyên Lăng quận vương liên tục lắc đầu: “ Cha không muốn người đầu bạc tiễn người đầu xanh thêm một lần nào nữa”.
“Cha, tin tưởng Thanh nhi, Thanh nhi sẽ không sao”. Mộ Thanh nhếch miệng cười thản nhiên.
“Nếu con là con trai cha có thể cho phép con thử một lần, đáng tiếc con lại là con gái. Hoàn Nhan Lượng hoang dâm vô sỉ, lỡ như con bị phát hiện rơi vào tay hắn, cha chỉ sợ…”. Duyên Lăng quận vương nén lời, “Huống hồ, con từ nhỏ không thích đọc sách viết chữ, cho dù con đi cũng không nhận biết được bản đồ bố trí quân Kim tại Giang Bắc là cái nào…”.
“Cha, con nữ giả nam trang tất nhiên sẽ không bị phát hiện. Vả lại không biết chữ cũng tốt, như vậy biết đâu Hoàn Nhan Lượng sẽ không đề phòng con, cha thấy con nói có đúng không?”. Mộ Thanh bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt Duyên Lăng quận vương: “Cha, để cho con thử một lần đi”. Nói xong lại nhìn ba vị anh vũ ca ca ở phía sau: “Ba vị ca ca đều có việc làm, tại sao hết lần này tới lần khác chỉ có mình con là không được cống hiến cho vương phủ?”.
Truyện này có sử dụng một số bài Ca,ệnPhồnHoaTựCẩam lich hom nay Từ là hai trong bốn loại thơ-từ-ca-phú của văn học Trung Quốc. Vì tài văn chương có hạn nên tại hạ không thể diễn giải hết cái hay của nó mong các bạn thông cảm.
Các lời thoại liên quan đến kiếp trước tại hạ sẽ để trong [--].
Nhiệt liệt hoan nghênh mọi ý kiến đóng góp.
- -------------------------------------------------------------------------------
Hoa Tử Đằng nở rồi tàn, thoáng cái mười năm đã qua.
Giang Nam, khói xanh mờ ảo bay về phía chân trời, tối nay bầu không khí trong Duyên Lăng quận vương phủ vô cùng nặng nề. Toàn bộ người trong vương phủ đều mặc đồ trắng theo Duyên Lăng quận vương nâng chén quỳ rạp xuống đất.
Đại Tống Duyên Lăng thế tử Mộ Dương chi linh vị. (Bài vị của Đại Tống Duyên Lăng thế tử Mộ Dương). Mười chữ đỏ tươi đập vào mắt Duyên Lăng quận vương mang theo đau đớn.
“Từ xưa đến nay phụ bất bái tử, nhưng Dương nhi hôm nay cha lạy con một lạy! Con ra đi anh dũng, cha kính con một ly”. Duyên Lăng quận vương dứt lời, cầm rượu trong tay đổ xuống đất.
“Đại ca, ta cũng kính huynh!”. Đột nhiên một thanh âm trong trẻo vang lên từ phía sau.
Ánh kiếm sắc lạnh.
Tóc buộc khăn trắng, đôi mi anh khí, đôi mắt trong suốt mà thấm đẫm bi ai. Thiếu niên mặc áo gấm màu tuyết, tay trái ôm vò rượu, quỳ một chân xuống thềm đá trước bài vị. Đem rượu trải khắp mặt đất, hương thơm nồng đậm. Đây là Nữ nhi hồng thượng đẳng mười tám năm.
“Đại ca, Mộ Thanh mang Nữ nhi hồng mà huynh thích uống nhất tới rồi!”. Mộ Thanh gượng cười, xoay kiếm: “Trước lúc đi, Mộ Thanh đáp ứng múa cho huynh xem hết bộ kiếm pháp này, đại ca, xem cho kỹ! Nhị ca, giúp ta đọc <Mãn giang hồng> đi”.
Duyên Lăng quận vương chau mày nhìn ấu nữ Mộ Thanh nữ giả nam trang tim có phần loạn nhịp. Dung mạo anh tuấn kiêu ngạo không hổ là con nhà Duyên Lăng.
"Diêu vọng trung nguyên, hoang yên ngoại, hứa đa thành quách. Tưởng đương niên, hoa già liễu hộ, phượng lâu long các. Vạn tuế sơn tiền châu thúy nhiễu, bồng hồ điện lý sanh ca tác. Đáo nhi kim, thiết kỵ mãn thành kỳ, phong trần ác".
(Trung nguyên phương xa, mây mù dầy đặc, thành quách vô số. Nhớ lại năm xưa, hoa che liễu chắn, phượng lâu long các. Núi non vạn tuổi ôm châu ngọc, cung điện trong vòng cất tiếng ca. Mà nay, vó ngựa xâm thành, chiến tranh loạn lạc).
Ánh kiếm của Mộ Thanh khiến mọi người run sợ, từng đường từng đường đánh ra hào hiệp mà ngạo ý.
"Binh an tại? Cao phong ngạc. Dân an tại? Điền câu hác. Thán giang sơn như cố, thiên thôn liêu lạc. Hà nhật thỉnh anh đề duệ lữ, nhất tiên trực độ thanh hà lạc? Khước quy lai, tái tục hán dương du, kỵ hoàng hạc."
( Binh còn đâu? Gươm đao chất đống. Dân còn đâu? Xác thịt phơi đầy. Tiếc cho giang sơn đã mất, dân chúng lưu lạc tha hương. Ngày nào vượt sông xin giết giặc? Đợi ngày về tiếp tục Hán Dương du).
Thơ đọc xong, kiếm cũng dừng, đập bể vò rượu Mộ Thanh quỳ “phịch” xuống: “Đại ca, di nguyện cuối cùng của huynh Mộ Thanh đã làm xong rồi”. Nước mắt rốt cuộc không cầm được mà rơi xuống. Duyên Lăng quận vương thở dài, vỗ nhẹ vai Mộ Thanh: “ Thanh nhi, cha tin rằng Dương nhi ở trên trời có linh, đã trông thấy con vì nó mà múa kiếm đọc thơ”.
“Cha, con muốn đi Trung Đô”. Mộ Thanh quay lại kiên định nói.
“Không được. Dương nhi từ nhỏ trí kế vô song, trà trộn vào cũng chỉ được một năm đã bị Hoàn Nhan Lượng phát hiện đánh mất tính mạng, con mà đi chắc chắn chỉ có con đường chết”. Duyên Lăng quận vương liên tục lắc đầu: “ Cha không muốn người đầu bạc tiễn người đầu xanh thêm một lần nào nữa”.
“Cha, tin tưởng Thanh nhi, Thanh nhi sẽ không sao”. Mộ Thanh nhếch miệng cười thản nhiên.
“Nếu con là con trai cha có thể cho phép con thử một lần, đáng tiếc con lại là con gái. Hoàn Nhan Lượng hoang dâm vô sỉ, lỡ như con bị phát hiện rơi vào tay hắn, cha chỉ sợ…”. Duyên Lăng quận vương nén lời, “Huống hồ, con từ nhỏ không thích đọc sách viết chữ, cho dù con đi cũng không nhận biết được bản đồ bố trí quân Kim tại Giang Bắc là cái nào…”.
“Cha, con nữ giả nam trang tất nhiên sẽ không bị phát hiện. Vả lại không biết chữ cũng tốt, như vậy biết đâu Hoàn Nhan Lượng sẽ không đề phòng con, cha thấy con nói có đúng không?”. Mộ Thanh bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt Duyên Lăng quận vương: “Cha, để cho con thử một lần đi”. Nói xong lại nhìn ba vị anh vũ ca ca ở phía sau: “Ba vị ca ca đều có việc làm, tại sao hết lần này tới lần khác chỉ có mình con là không được cống hiến cho vương phủ?”.
上一篇:Nhận định, soi kèo Real Madrid vs Barcelona, 2h00 ngày 13/1: Khó lường
下一篇:Nhận định, soi kèo Nakhon Pathom vs Nongbua Pitchaya, 19h00 ngày 14/1: Cửa trên thắng thế
下一篇:Nhận định, soi kèo Nakhon Pathom vs Nongbua Pitchaya, 19h00 ngày 14/1: Cửa trên thắng thế
相关内容
- ·NHận định, soi kèo Crystal Palace vs Stockport County, 22h00 ngày 12/1: Thắng dễ
- ·螃蟹流出来的黄东西是什么
- ·甄嬛传钮钴禄是什么梗
- ·冯提莫和周传雄是什么梗
- ·Soi kèo góc Arsenal vs MU, 22h00 ngày 12/1
- ·怎么样提高新陈代谢
- ·山粉是什么粉
- ·鹿晗什么梗
- ·Nhận định, soi kèo Ayeyawady United vs ISPE FC, 16h30 ngày 13/1: 3 điểm xa nhà
- ·我的金轮是什么梗
- ·歌曲先生再见
- ·川贝炖雪梨可以放多久
- ·Nhận định, soi kèo Espanyol vs Leganes, 0h30 ngày 12/1: Hòa nhạt nhòa
- ·吃甲鱼是什么梗
- ·肠粉怎么炒才好吃
- ·吃出芽的花生有什么好处
最新内容
- ·Nhận định, soi kèo U19 Hà Tĩnh vs U19 Quảng Nam, 15h15 ngày 14/1: Tin vào U19 Hà Tĩnh
- ·为什么运动不出汗
- ·林丹奥运会
- ·菜花变紫是怎么回事
- ·Nhận định, soi kèo Reims vs Nice, 1h00 ngày 12/1: Chủ nhà gặp khó
- ·吃白条鱼有哪些功效作用
- ·螃蟹流出来的黄东西是什么
- ·秋天的风是什么歌
- ·Nhận định, soi kèo OFI Crete vs Levadiakos, 22h59 ngày 13/1: Kéo dài thăng hoa
- ·爱媛38号果冻橙是什么时候成熟
推荐内容